Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Nhưng em thèm được khỏe lại. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.
Tất nhiên là họ không có ác ý rồi. Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.
Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ. Đúng là chuyện thường.
Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà. Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất…