Tôi lại nói rằng: nếu được lang thang trong một cánh đồng với ông thì thú vô cùng. Hãng Chrysler đóng một chiếc xe hơi riêng cho Tổng thống F. Tôi tính thử làm càn một lần nữa xem sao.
", "Đây là vài việc xảy ra mà tôi mong rằng các ngài đừng bỏ qua. Và để đáng được nhận lời khen đó, bà sẽ chẳng quản công trong việc bếp núc. Ta cho một hội thiện 500 quan ư? Có chắc là hoàn toàn không vị lợi không? Không.
Tôi coi người chị cũng biết chị cẩn thận. Đức Thích Ca nói: "Oán không bao giờ diệt được oán; chỉ có tình thương mới diệt nó được thôi". Và, các bạn ơi! Nồng nàn làm sao! Ông hùng hồn diễn thuyết trong nửa giờ đồng hồ về tổ chức đó.
Nhưng Carnegie nhớ ngay bài học con thỏ. Tôi hỏi thí nghiệm như vậy để chứng minh điều chi. Nhưng ngày hôm đó, tôi quyết hành động có lý trí hơn; tôi tránh không nghĩ tới điều tôi muốn mà để hết tâm tư vào những ý muốn của thân chủ, và trước hết, phải làm sao cho họ nói "Phải, phải" ngay từ lúc đầu.
Các bạn muốn gây thiện cảm không? Hãy làm như con Cún: Quên mình và thương người. Lời cầu xin cuối cùng của ông là đừng để ông thấy mặt vợ ông. Ông Straub, theo học lớp giảng của chúng tôi, kể chuyện: "Tôi viết thư cho người chủ nhà, báo trước rằng hết hạn trong giao kèo, tôi sẽ dọn đi nơi khác.
Cô làm tôi hoàn toàn thất vọng. Tôi sẽ làm cho ông đổi ý". Một văn sĩ nói: "Say mê nghe lời nói của một người, tức là tôn kính người đó, mà rất ít người không cảm động trước sự tôn kính đó".
Ông ấy nói: "Tôi đưa cho một ông muốn gởi tiền tại ngân hàng, một tờ giấy có in sẵn những câu hỏi để ông trả lời. Đã lâu rồi, một cậu bé Hòa Lan tới di trú nước Mỹ. Tôi thấy bà chế ra được nhiều đồ thiệt tài tình và tôi tỏ lời khen.
Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo". Cảnh nghèo khổ ám ảnh ông ngày đêm, làm ông lo sợ lắm và nhất quyết kiếm sao cho có đủ tiền để bà cụ khỏi cảnh vất vả không kể chết đó. Đó là quy tắc thứ chín.
Nhà chế tạo lấy cuốn niên giám và tìm kiếm kỹ lưỡng, rồi nói với một giọng tự đắc rõ rệt: Thiệt là một cuộc đâm chém vô lý và vô ích. Rồi đặt đĩa lên bàn, chị thở dài, ngây ngô nói: "Thưa bà, thiệt tôi không bao giờ ngờ như vậy".
Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó. Đây, xin bạn nghe chuyện ông Gaw, kiến trúc sư giúp việc cho một hãng thầu khoán lớn về nhà cửa. Nếu các bậc tiền nhân không có thị dục trở nên quan trọng đó, thì văn minh không có và chúng ta cũng chỉ như loài vật thôi.