Và, bạn có biết ai đã viết ra hầu hết phần mềm cho phép bạn truy cập vào Internet không? Bill Joy. Anh là thần đồng toán học, nhưng loại sinh viên đó thì các trường kiểu như MIT, Caltech hay Đại học Waterloo tuyển vào mỗi năm có lẽ cả trăm. Đối với chúng tôi, điều đó thật vui nhộn.
Ông tìm thấy một cô bé thuộc chữ cái từ hồi chín tháng tuổi, một bé khác đọc Dickens và Shakespeare lúc mới lên bốn. Những học sinh ham học sẽ tham gia các lớp bồi dưỡng thêm với vị hiệu trưởng trong những năm tháng thiếu niên và nếu may mắn, họ có thể được vào học ở những trường cao đẳng như của các giáo viên mình. Nhưng thử nghe xem anh ta nói việc đó như thế nào.
Đó là một màn trình diễn không thể chối từ. Họ để mắt tới đặc tính bình quân chủ nghĩa nổi bật của cộng đồng, ngăn cản những kẻ giàu có phô trương và giúp cho những người kém thành công che giấu bớt thất bại. Nhưng đối với Schoenfeld, năng lực không chiếm phần nhiều bằng thái độ.
Những cơ duyên may mắn dường như không phải là thứ gì ngoại lệ đối với các tỷ phú phần mềm và các ban nhạc rock hay các vận động viên ngôi sao. Hoa tiêu thốt lên: Ơ? với một tông giọng kinh ngạc. Điều đó là tất yếu sau những trải nghiệm do việc chơi nhạc suốt đêm dài mang lại.
Khi cháu ra khỏi New York, mọi nơi đều là Bridgeport ). Kỷ niệm ấy khiến ông bật cười. Mười lăm tuổi, anh ấy có thể khớp với ngôi sao nhạc Rock Jimi Hendrix từng nhịp một trên cây guitar.
Sinh viên trong những nghiên cứu đó của bạn xuất thân từ một gia đình kiếm được một trăm ngàn đô-la mỗi năm, mà đó là thu nhập vào năm 1999, Cohen nói. Nếu như thế, Chris Langan đã ngang hàng với Einstein rồi. Đây là một lý do giải thích vì sao chương trình hành động tích cực lại gây tranh cãi đến thế.
Họ không biết chiếc phi cơ còn có thể bay được bao lâu nữa. Nhưng lần ấy, anh ta thiếp ngủ trên ghế ở khoang hạng nhất. Thay vào đó, thứ ban đầu vốn là nghịch cảnh cuối cùng lại trở thành một cơ may.
Ông không còn chút quả cảm nào để chấp nhận rủi ro nữa. Tương tự như thế, chúng ta có forty (40) và sixty (60), có vẻ giống với những từ chỉ con số mà chúng có liên quan (four-4 và six-6). Alex không chắc đã thông minh hơn Katie.
Einstein là một trăm năm mươi. Nhưng mỗi lần một phi công lựa chọn kế hoạch nào đó, anh ta cũng luôn phải chuẩn bị một phương án dự phòng trong trường hợp mọi việc tệ đi. Tôi nhận ra là: ý tưởng cho rằng IQ có một ngưỡng nhất định đi ngược lại trực giác của chúng ta.
Lareau miêu tả chuyến đi khám bác sĩ đặc biệt ấn tượng của Alex Williams, một cậu bé chín tuổi cùng với mẹ em, Christina. Chúng tôi bay vào khu vực thành phố, nơi họ luôn tránh bởi lý do tiếng ồn. Hãy thử tưởng tượng khung cảnh trong khoang lái.