Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa.
Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Cô gái bảo: Vô duyên.
Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.
Rất rối rắm và hoang mang. Tôi và thằng em lại về. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy.
Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.
Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.
Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi. Bởi bạn là người sòng phẳng. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi.
Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Tua nhanh thôi, mệt rồi.